Mưa dầm rả rích.
Trong làn sương mờ ảo bên bờ liễu, vài bóng người mặc âu phục đen chậm rãi bước tới.
Họ đi ra từ đống đổ nát của chủ thành, băng qua màn mưa và bùn lầy, nhưng trên người lại chẳng hề vương chút bụi trần. Tựa như những hành giả siêu thoát khỏi phàm tục, họ mang dáng vẻ trang nghiêm tột cùng, sải bước giữa nhân gian.
Trong tầm mắt họ, một cây liễu khô héo dần hiện rõ giữa làn sương... Cùng với đó là hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau.




